Dòng Thánh Tâm Huế, Việt Nam Online

Viếng nghĩa trang tháng các đẳng linh hồn

Thứ ba - 03/11/2015 03:43
CSC - “Ai thờ cha thì bù đắp lỗi lầm. Ai kính mẹ thì đền bù tội lỗi” (Hc 3, 3-4) Tự ngàn đời nay, đạo hiếu luôn là truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam. Đạo hiếu truyền thống luôn dạy chúng ta phải biết tôn kính và thờ phượng cha mẹ và ông bà tổ tiên. Không nằm ngoài truyền thống ấy, Hội Thánh còn dạy ta chu toàn chữ hiếu với nhiều bổn phận khác nhau như đọc kinh, cầu nguyện và xin lễ cho các ngài… Điều răn thứ IV dạy ta thảo kính cha mẹ cả khi các ngài còn sống và khi đã qua đời. Vì vậy, ngoài những dịp lễ giỗ hay trong thánh lễ, giờ kinh hằng ngày, Hội Thánh còn dành trọn tháng 11 để cầu cho các linh hồn ông bà cha mẹ và tổ tiên đã qua đời.
Viếng nghĩa trang tháng các đẳng linh hồn
 “Ai thờ cha thì bù đắp lỗi lầm. Ai kính mẹ thì đền bù tội lỗi” (Hc 3, 3-4)
Tự ngàn đời nay, đạo hiếu luôn là truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam. Đạo hiếu truyền thống luôn dạy chúng ta phải biết tôn kính và thờ phượng cha mẹ và ông bà tổ tiên. Không nằm ngoài truyền thống ấy, Hội Thánh còn dạy ta chu toàn chữ hiếu với nhiều bổn phận khác nhau như đọc kinh, cầu nguyện và xin lễ cho các ngài… Điều răn thứ IV dạy ta thảo kính cha mẹ cả khi các ngài còn sống và khi đã qua đời. Vì vậy, ngoài những dịp lễ giỗ hay trong thánh lễ, giờ kinh hằng ngày, Hội Thánh còn dành trọn tháng 11 để cầu cho các linh hồn ông bà cha mẹ và tổ tiên đã qua đời.



Giáo Hội luôn nhắc con cái của mình hãy nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục của tổ tiên: “Con ơi giữ lấy lời cha, chớ quên lời mẹ, nhớ mà ghi tâm. Đèn soi trong chốn tối tăm, ấy là chính những lời răn, lệnh truyền.  Nhớ cầu cho bậc tổ tiên, khắc ghi công đức một niềm tri ân”(Cn 6,20,23). Trong tháng 11 này, nhiều hoạt động mang tính hiếu nghĩa được thực hiện như: xin lễ cầu cho ông bà tổ tiên, viếng nghĩa địa, viếng nhà thờ, làm việc lành…
Lời kinh vang dội xa xa
Chạnh lòng nghĩ tới mẹ cha sinh thành.
Hôm nay, hòa với Giáo Hội hoàn vũ, Tổng giáo phận Huế, và cách riêng anh em Dòng Thánh Tâm cùng với quý Soeurs Dòng Mân Côi Bùi Chu đã lên đất thánh Thiên Thai để dâng hương cầu nguyện cho linh hồn quý Đức cha, quý cha, quý tu sĩ nam nữ và tất thảy các linh hồn tiên nhân. Lời bài hát: “Lạy Chúa, xin cho các linh hồn được nghỉ yên muôn đời và cho ánh sáng ngàn thu chiếu soi trên các linh hồn ấy” được mọi người vang lên hòa với tâm tình tín thác vô bờ vào Thiên Chúa. Khi hát như thế, chúng ta biểu hiện niềm tin của mình thật mạnh mẽ vào sự sống đời sau, vì chết không phải là hết.
Giáo lý Công Giáo dạy chúng ta rằng: có thiên đàng để thưởng người lành, có hoả ngục để phạt kẻ dữ, và có luyện ngục để thanh tẩy các linh hồn còn vướng mắc các tội nhẹ chưa đền hết. Như vậy, khi ở bên nấm mồ của người đã khuất, chúng ta ý thức về sự linh thiêng và hiệp thông sâu xa trong mầu nhiệm Các Thánh cùng thông công.
Khi sống mầu nhiệm hiệp thông này, có lẽ không gì quý hơn là chúng ta cầu nguyện cho các ngài, bởi vì các ngài chưa được về cùng Chúa, nên các ngài còn bị giam cầm trong luyện ngục để thanh luyện cho tinh ròng trước khi được diện kiến tôn nhan Chúa cách trọn vẹn.
 



 
Cầu nguyện cho các linh hồn còn là một bổn phận, mà xét theo sự liên đới thì đây chính là lẽ công bằng, bởi vì biết bao điều tốt đẹp các ngài đã làm cho chúng ta khi còn sống, đôi khi vì chúng ta, mà các ngài phải chịu liên lụy và phải đền bù trong luyện ngục. Như vậy, trong thiếu xót, bất toàn của các ngài, chúng ta một phần có trách nhiệm, nên việc cầu nguyện cho các linh hồn chính là lẽ công bằng buộc chúng ta phải làm vì lòng biết ơn các ngài… Sự hy sinh của các ngài thật lớn lao, không bút nào viết cho hết, không miệng nào kể cho xuể. Quả thật, chúng ta được lớn khôn và nên người là nhờ vào sự vất vả một nắng hai sương, suốt ngày bán mặt cho đất, bán lưng cho trời của cha mẹ, ông bà…. Từ những đêm thức trắng lo toan,
Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh chày thức đủ vừa năm
đến những ngày ngược xuôi bươn trải để kiếm cho con cháu chén cơm ăn cho ấm lòng, chiếc áo ấm che thân khi trời lạnh, mấy đồng xu cho ta học hành, thuốc thang… Cha mẹ chấp nhận tất cả để miễn sao cho con cái có tiếng cười, được hạnh phúc và bình an. Như vậy trong sự sung túc, niềm vui của chúng ta có đau khổ của đấng sinh thành. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết báo đáp các ngài cho cân xứng: “Hãy thờ kính cha mẹ bằng lời nói và việc làm, để nhờ đó mà con được chúc phúc” (Hc 3, 8)

.
 







 

 
Và mỗi khi đứng trước nghĩa địa, trước các phần mộ của người thân, hay chứng kiến một đám tang nào đó, ta hãy nhớ rằng một ngày nào đó tôi cũng sẽ phải chết như họ. Nghĩ được như thế, ấy là dịp chúng ta nghĩ đến thân phận mong manh của kiếp người. Nghĩ được như thế, là ta chuẩn bị cho hành trang về với Chúa qua những cái giấy thông hành được kết tinh từ những những việc lành phúc đức, những hy sinh… Nghĩ được như vậy, là ta đang tiến dần đến sự sống. Nói như thánh Phaolô thì:  “Mỗi ngày tôi phải đối diện với cái chết”. Đối diện với nó để ta chuẩn bị cho ngày cái chết đến rước chúng ta về với Chúa trong thanh thản và bình an.
Lạy Chúa, mỗi khi chúng con đứng trước nấm mộ của người thân, xin cho chúng con biết nhớ đến các linh hồn để cầu nguyện cho các ngài, và xin cũng cho chúng con ý thức được thân phận mỏng manh của kiếp người để sám hối và chuẩn bị cho cuộc ra đi của mình có ý nghĩa. Ước gì mai sau chúng con cũng được hợp cùng các bậc tổ tiên để ca ngợi Chúa không ngừng trên Thiên Quốc.
                                                                

Tác giả bài viết: Nguyễn Viết Bảy- BTT

Nguồn tin: ban truyền thông

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn