Dòng Thánh Tâm Huế, Việt Nam Online

Ba mẹ ơi! Ba mẹ ở đâu?

Chủ nhật - 22/01/2012 03:49
CSC - Tết trong văn hoá Việt Nam thật đẹp. Dù ở nơi đâu người ta cũng trở về gia đình, mừng tuổi ba mẹ, ông bà. Các bé nhỏ xinh tươi trong những bộ quần áo mới và vui mừng khi nhận được bao lỳ xì của cha mẹ, lại còn được ba mẹ dẫn đi chúc tết bà con lỗi xóm.
Xuân xa nhà
Xuân xa nhà

Có người ở xa không về được, nhưng lòng vẫn hướng về quê hương nơi có những cành mai, những bánh mức, tiếng cắn hạt dưa, những lời chúc xuân… Hạnh phúc biết bao nếu được xum vầy cùng gia đình trong những ngày đầu năm, nhưng cũng bất hạnh biết bao nếu như có ai đó không tìm thấy được một chốn nương thân trong những ngày ấy. Chuyên mục bạn trẻ hôm nay xin gởi đến quý thính giả của đài Vatican tấm lòng của một bạn trẻ trước hoàn cảnh đáng thương của một em bé không tìm thấy chốn nương thân trong những ngày cận Tết.

Đã gần 11 giờ đêm mà tôi vẫn chưa ngủ được, một phần vì ở lại nhà Dòng một mình nên cũng hơi buồn, phần vì băn khoăn suy nghĩ về chuyện xảy ra chiều nay khi tôi đi ra phố. Khi đang lững thững trên phố một mình, đường phố những ngày giáp Tết thật tấp nập và nhộn nhịp. Từng đoàn người hối hả đi sắm Tết, có nhiều người bị lớn bao nhỏ đứng đón xe về quê vui cùng gia đình trong những ngày đầu năm. Tôi chợt thấy một cảm giác buồn khi nghĩ mình không được về quê cùng đón Tết với gia đình.

Trong lúc dòng người hối hả đi trên phố với những bộ quần áo thật đẹp, thì bên vệ đường, một bé chừng 10 tuổi, ăn mặc rách rưới đang ngồi cụm co bên góc tường vắng. Dường như thấy có một điều gì đó gọi mời, tôi tiến lại ngồi xuống bên bé và nói:

Chào Bé ! Sao bé lại ngồi đây?”
Bé lặng im không trả lời.
Xoa nhẹ lên đầu bé tôi hỏi “Nhà bé ở đâu?”.
Bé nhẹ lắc lắc cái đầu.
Bé có thích ăn kem không?”
Bé mỉm cười khẽ gật đầu. Tôi dắt bé đi mua kem và cùng ngồi ăn với bé. Bé cười rất tươi trông thật xinh xắn.
Lát nữa ăn kem xong anh đưa bé đi mua quần áo bé chụi không?

Bé lặng im không nói nhưng tôi biết bé cần điều đó. Đưa bé tới một quán ngay vệ đường bán những hàng quần áo hạ giá và mua cho bé một bộ quần áo xoàng chỉ với giá 50.000đ, tôi hỏi bé: Bé thích không? Bé gật đầu.
Nhà bé ở đâu anh đưa bé về?
Em không có nhà.
Tôi sững người hồi lâu rồi lại hỏi bé.
Thế ba mẹ em đâu?
Ba mẹ bỏ nhau, em ở với ba, ba lấy mẹ kế, mẹ kế đuổi em đi.

Nghe những lời ấy tôi không sao cầm được nước mắt. Tôi ôm lấy bé, đứa bé đáng thương, sắp Tết rồi em sẽ ăn Tết ra sao đây? Sẽ còn biết bao em bé rơi vào nghịch cảnh như vậy nữa?

Phần vì điều kiện không có, phần vì ở nơi đất khách quê người vì thế tôi không thể làm gì hơn được cho bé. Tôi đưa bé tới hội bảo trợ trẻ em nghèo của phường ở gần đó và nhờ họ tìm cách thông báo cho ba mẹ của em để họ tới đón em về.
Chia tay bé với những suy tư trĩu nặng, tôi ra về và luôn nghĩ về Bé. Phải chăng trong sâu thẳm trái tim bé luôn muốn nói : “Ba mẹ ơi, ba mẹ ở đâu?”

Tôi chợt nhớ về Con Chúa xưa khi xuống thế làm người, Ngài cũng bị thế gian khước từ và ruồng bỏ. Ngay chính bản thân tôi cũng đã nhiều lần khước từ Chúa. Lạy Chúa phải chăng hôm nay con đã gặp Ngài? Phải chăng chính Ngài là em bé đáng thương kia?

Lạy Chúa Giêsu còn biết bao kiếp người đang lang thang phiêu bạt khắp nơi và cũng bị thế gian chối bỏ như đã chối Ngài xưa kia. Xin Ngài nâng đỡ ủi an họ trước những nghịch cảnh của cuộc đời. Xin Chúa dùng con để con được làm một điều gì đó dẫu nhỏ nhoi.


Bài chia sẻ của bạn Phạm Văn Dư
RADIO VATICAN
CHUYÊN MỤC: LỬA
PHỤ TRÁCH: Nguyễn Hiền Nhu

Tác giả bài viết: Phạm Văn Dư

Nguồn tin: vietvatican.net

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn