Dòng Thánh Tâm Huế, Việt Nam Online

Các bài giảng về Năm Mới Bính Thân 2016

Thứ năm - 04/02/2016 09:48
CSC - CẦU XIN PHÚC- LỘC-THỌ ( Lễ Giao Thừa); LỄ MINH NIÊN BÍNH THÂN 2016 (Mùng 1 Tết); BIẾT ƠN TỔ TIÊN – ÔNG BÀ CHA MẸ (Mùng 2 Tết)



CẦU XIN PHÚC- LỘC-THỌ
( Lễ Giao Thừa)

 
 
Kính thưa quý OBACE, 
Đã thành một nét đẹp trong truyền thống văn hóa Việt Nam, đêm giao thừa người Việt thường đến chùa, đến nhà thờ hoặc ra đình làng để cầu xin phúc - lộc và hái lộc đầu năm. Các phật tử hái những cành lá ngọn cây mới nhú ở trên chùa, họ tin rằng nhửng cành lá non đem đến cho họ sư may mắn, mới mẻ trong năm mới. Trong các gia đình thờ trời, thờ ông bà, người ta chuẩn bị một mâm cúng gồm xôi, gà hoặc trái cây được đặt ở Bàn Thiên trước cửa, vào giây phút giao thừa họ cúng bái trời đất đã ban cho mọi sư tốt đẹp một năm qua, và cầu xin cho mưa thuận gió hòa trong năm mới. Người Công Giáo chúng ta trong giây phút giao thừa, đến nhà thờ để tạ ơn Thiên Chúa đã ban cho ta một năm qua bằng an và cũng cầu xin Thiên Chúa chúc lành, ban phúc lộc cho cả năm mới. Chúng ta không hái lá cây để cầu may, nhưng mỗi gia đình sẽ nhận một câu Lời Chúa như là một một lời nhắc nhở, một kim chỉ nam hướng dẫn đời sống cho cả một năm.

Tạ ơn là thái độ cần phải thể hiện của con người trước sư quan phòng kỳ diệu của Thiên Chúa. Ngài đã thương dẫn đưa bước đường đời của mỗi người chúng ta bình an. Có những người một năm qua nhiều thuận lợi may lành, song cũng có nhiều người một năm qua long đong, sóng gió, thử thách, buồn nhiều hơn vui. Có những khi gặp khó khăn tưởng chừng như không thể vượt qua được, thế mà bàn tay Chúa vẫn dẫn đưa chúng ta đến ngày hôm nay. Tạ ơn vì sự bình an Chúa ban cho từng người từng gia đình, cho công việc được thuận buồm xuôi gió, dù cũng có nhiều bão tố. Một ví dụ cho thấy: Gia đình làm nghề xe ngày nào cũng chạy trên đường, một năm qua Chúa gìn giữ không bị một va quẹt nào. Chỉ nhìn như thế thôi thì cũng đã thấy không có Chúa giữ gìn làm sao có thể an toàn trên đường được.
 
Dù buồn dù vui, dù thành công hay thất bại, thì Lời Chúa trong bài đọc một hôm nay cũng mời gọi chúng ta: Hãy tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh. Qua Mose Thiên Chúa muốn dạy cho Dân Do Thái thấy rằng: Phúc lành lớn nhất mà Thiên Chúa hằng ban cho con người đó là sự gìn giữ của Ngài. Có Thiên Chúa gìn giữ chúng ta thì không gì có thể làm hại chúng ta, và có Thiên Chúa bênh đỡ chúng ta thì không ai có thể làm hại chúng ta. Khi ban phúc lành cho dân chúng Mose còn cầu xin Thiên Chúa tươi nét mặt, nhìn đến và dủ thương dân Người đồng thời ban bình an cho dân Người. Quả thật như thế, Thiên Chúa nhìn đến ai thì Người đổ muôn phúc lành xuông trên người ấy. Hình ảnh Thiên Chúa tươi nét mặt nhìn đến dân người, là hình ảnh nói lên tình yêu thương của Thiên Chúa, như người cha yêu thương để mắt trông nom con cái, bảo vệ từng bước đường đời con đi. Những hình ảnh đó đã diễn tả Thiên Chúa không phải là một vị thần hung dữ, cũng không phải là một ông vua khiến người ta khiếp sợ, mà là một người Cha nhân từ, ân cần yêu thương con cái. Vì Thiên Chúa là cha yêu thương, Ngài luôn muốn và làm điều tốt nhất cho chúng ta. Nhìn thấy như thế, để mỗi người biết sống tâm tình tạ ơn và lòng hiếu thảo của những người con đối với cha mình.

Thiên Chúa đã ghé mắt nhìn đến thân phận chúng ta, trong khi đáng lẽ chúng ta đã phải chết vì tội lỗi. Thiên Chúa đã cho Con của Ngài là Đức Giêsu đến thế gian và làm người như chúng ta. Ngài trở thành một thành viên trong cộng đồng nhân loại, để chia sẻ với lo âu đau khổ của con người và để cứu chuộc con người. Vì thế, chúng ta tạ ơn Chúa vì hồng ân cứu độ mà Thiên Chúa đã thực hiện và ban tặng qua Đức Giêsu Kitô. Hơn thế nữa qua cái chết thập giả của Ngài, Đức Giêsu cho chúng ta được gọi Thiên Chúa là Cha, và được Thiên Chúa tiếp tục quan phòng săn sóc từng giây phút. Vì thế chúng ta không ngừng tạ ơn Thiên Chúa.

Chúng ta tụ họp nơi nhà Chúa trong giờ giao thừa này là để cầu xin Chúa ban phúc lành xuống trên mỗi người và mỗi gia đình. Tuy nhiên phúc lành của Thiên Chúa không giống với những cái mà thế gian mong đợi. Thế gian mong đợi những cái phúc vật chất, thì Thiên Chúa lại hứa ban phúc thiêng liêng; thế gian mong đợi phúc ở trần gian thì Chúa hứa ban phúc Nước trời. Tám mối phúc thật mà Chúa Giêsu công bố là những mối phúc đích thực, mà chỉ có những ai thành tâm tìm kiếm và khiêm tốn cầu xin, thì mới có thể hiểu và đón nhận được. Trong ngày tết, người ta cầu mong phúc lộc tiền tài, thì Đức Giêsu lại ban phúc cho những tâm hồn nghèo khó. Chúa Giêsu đã không hứa cho họ tiền bạc mà là hứa Nước Trời là của họ. Mối phúc này được Chúa Giêsu đưa lên đầu tiên, điều đó cho thấy rằng: Nước trời mới là hạnh phúc thật của con người. Chỉ có Nước trời mới là điều đáng để con người khao khát tìm kiếm và chỉ những người đạt được Nước trời thì mới là người hạnh phúc thật. Thế nhưng mối phúc này chỉ dành cho những người có tâm hồn nghèo khó, tức là những người không cậy dựa vào sức riêng mình, nhưng biết cậy dựa vào Thiên Chúa, tin tưởng phó thác và cầu xin. Chỉ khi biết đặt Chúa làm chủ cuộc đời thì mới có thể đón nhận được mối phúc lớn lao này. Vì thế hôm nay chúng ta cầu xin phúc lộc của Thiên Chúa, tức là chúng ta không chỉ xin phúc lộc vật chất, mà điều cần thiết là cầu xin phúc lộc Nước Trời.

Mối phúc thứ hai mà Chúa nói đến đó là sống hiền lành. Hiền lành là một trong những đức tính căn bản của con người. Người hiền lành không phải là người cù lần, cam chịu, nhưng là người có lòng quảng đại rộng lượng. Người hiền lành là người nhân ái trong cách cư xử, nhẹ nhàng kiêm tốn trong lời nói, và là người đem đến sự bình an vui tươi cho người khác. Chính vì thế ai sống hiền lành thì được Thiên Chúa chúc phúc và ai gặp gỡ người hiền lành thì cũng được hưởng phúc của Thiên Chúa ban cho.

Ngày nay do ảnh hưởng của xã hội, do sức ép của công việc, khiến nhiều người đã trở nên nóng nảy hung dữ, con người dường như cư xử với nhau độc ác hơn, bạo lực hơn và mang nhiều thú tính hơn. Vì thế cầu xin cho gặp người hiền lành cũng là một trong những ước mơ của cuộc sống con người ngày nay. 

Chắc chắn ai cũng mong muốn và cầu xin một Năm Mới phúc lộc chan hòa, khang an hạnh phúc. Nhưng nhiều người chỉ mới dừng lại ở việc cầu xin phúc lộc ở trần gian, mà quên cầu xin cho mình phúc lộc của Chúa, là hạnh phúc Nước Trời. chúng ta cầu xin gặp những điều may lành, thì trước hết chúng ta được mời gọi trở thành những người đem điều may lành đến cho anh em. Sự may lành ở đây không phải là việc xông nhà lấy may, mà là sự gặp gỡ thăm viếng chân tình, đem đến cho nhau niềm vui không chỉ trong những ngày xuân mà là mọi ngày trong năm. Ngày tết hãy tránh cho nhau những chuyện không may không lành, như rượi chè say sưa quá độ gây cãi vả bất hòa, hãy tránh đi nỗi buồn cho gia đình do đam mê bài bạc đỏ đen, đua xe gây tai nạn. Nhất là để có được Phúc-Lộc-Thọ thì đừng quên đến với Thiên Chúa, đến với Thánh lễ mỗi Ngày, vì chí có Thiên Chúa mới là Đấng ban những phúc lộc ấy cho chúng ta mà thôi.
Cầu chúc cho tất cả mọi người được đầy tràn Phúc - Lộc của Thiên Chúa trong Năm Mới này. Amen
 



LỄ MINH NIÊN BÍNH THÂN 2016
(Mùng 1 Tết)

Kính thưa quý OBACE, có lẽ trong chúng ta ai cũng cảm nhận được sự thay đổi của đất trời khi bước vào năm mới. Vẫn là ánh nắng ấy, ngọn gió ấy, nhưng hôm nay dường như nó mang một hương vị khác hơn của ngày hôm qua. Ngày hôm nay đất trời chuyển mình từ mùa đông qua mùa xuân, vũ trụ dường như khoác trên mình một bộ áo mới, cây cối đâm chồi nảy lộc, ngàn hoa khoe sắc. Sự chuyển vận của đất trời cũng làm cho tâm hồn con người thêm vui tươi, phấn khởi và hy vọng. Mọi người đều mong chờ năm mới đến sẽ đem theo sự đổi mới không chỉ của vũ trụ, mà còn là sự đổi mới của con người, của gia đình và của xã hội. Chính vì sự khát khao đổi mới, mà chúng ta dành những giây phút đầu tiên của năm mới để đến với Thiên Chúa, bày tỏ lòng biết ơn và cầu xin cho một năm mới an lành. 

Các bài đọc của ngày đầu năm hôm nay gợi lên nhiều điểm giáo lý quan trọng: Bài đọc một nhắc nhớ rằng, tất cả vũ trụ và trật tự lạ lùng trong đó, cùng muôn vật muôn loài là do Thiên Chúa dựng nên. Chính Chúa làm chủ thời gian không gian, và cả mọi vật mọi loài. Sách Sáng Thế chúng ta vừa nghe giới thiệu cho chúng ta một Thiên Chúa quyền năng, tạo dưng nên trời đất và tinh tú chí bằng một mệnh lệnh: Hãy có … thì mọi sư liền có. Điều này diễn tả rằng Thiên Chúa là Đấng quyền năng, làm chủ vũ trụ, các thần linh của dân ngoại không thể sánh ví được với Thiên Chúa. Chính Ngài làm chủ thời gian, phân chia ngày đêm và bốn mùa thay đổi nối tiếp nhau. Thánh kinh khẳng định: Thiên Chúa thấy mọi sự là tốt đẹp. Khẳng định như thế để cho chúng ta xác tín một cách chắc chắn rằng Thiên Chúa luôn muốn điều tốt đẹp cho con người và làm mọi điều tốt đẹp cho chúng ta. Vì thế con người phải đặt trọn niềm tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa. Khẳng định như vậy, để loại trừ những tập tục của dân ngoại, tin kiêng những điều vớ vẩn, coi ngày coi giờ, hoặc là gán cho vũ trụ thiên nhiên những sức mạnh như thần thánh. 

Ngày nay, nhiều người mang danh là Kitô hữu, nhưng họ không tin vào sự quan phòng xếp đặt của Thiên Chúa. Họ không tin Thiên Chúa luôn làm điều tốt cho con người, nên khi gặp khó khăn thử thách họ muốn tìm giải pháp của người đời, tìm đến sức mạnh của ma quỷ qua việc bói toán bùa ngải. Nhiều người không tin Thiên Chúa là Đấng làm chủ thời gian và không gian, nên mỗi khi làm việc gì họ tìm thầy coi ngày coi giờ, coi hướng coi tuổi, coi ngày khai trương… thay vì tin tưởng và phó thác nơi Chúa. Những việc làm ấy ảnh hưởng trầm trọng đến đời sống đạo, thể hiện sự yếu kém trong đức tin của người tín hữu. 

Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy mỗi người chúng ta tin tưởng hoàn toàn vào tình yêu quan phòng của Thiên Chúa: Các con chớ lo lắng sẽ ăn gì uống gì, lấy gì mà mặc? Vì chưng dân ngoại cũng tìm kiếm những điều đó. Nhưng Cha các con biết rõ các con cần những điều đó. Tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa, không có nghĩa là lười biếng ỷ nại và không làm việc gì, nhưng biết tính toán sắp đặt công việc và làm việc với hết khả năng của mình trong sự tin tưởng và biết phó thác kết quả công việc cho Chúa.

Lời Chúa còn dạy ta phải biết xếp đặt thứ tự ưu tiên trong chọn lựa mục tiêu đời mình, biết phân biệt đâu là điều chính yếu, đâu là điều tùy phụ. Dù có bận rộn với cuộc sống thì cũng biết đặt ưu tiên tuyệt đối cho việc tìm kiếm nước Trời và hạnh phúc đời đời. Vì hạnh phúc nước trời mới là mục đích cuối cùng của cuộc đời mỗi người chúng ta. Không đạt được công danh, con người vẫn có thể sống, nhưng không có Thiên Chúa, và không đạt được Nước Trời đó điều thất bại và bất hạnh lớn nhất. Chúa Giêsu nhấn mạnh: Tiên vàn hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và sự công chính của Người, còn các sự khác Thiên Chúa sẽ ban cho. Đừng để sự lo âu sợ hãi gặm nhấm cuộc đời và làm lung lạc đức tin của chúng ta; cũng đừng để đau khổ đè bẹp và làm cho chúng ta mất lòng cậy trông nơi quyền năng và tình yêu của Thiên Chúa. Vì trong mọi đau khổ, ơn Chúa vẫ đủ để chúng ta có thể vượt qua những đau khổ ấy.

Thánh Phaolô là người đã trải qua biết bao gian lao thử thách song Ngài vẫn kiên trì trong đức tin, chính từ kinh nghiệm sống đức tin ấy thánh nhân đã khuyên các tin hữu Philipphê: Anh em hãy vui luôn trong Chúa, tôi nhắc lai một lần nữa: anh em hãy vui lên. Niềm vui là một trong những nét đặc trưng của người Kitô hữu, vì chúng ta là những người đang sống tin mừng của Đức Giêsu và đang rao truyền tin mừng ấy, thì cuộc sống của mỗi người phải la cuộc sống ngập tràn niềm vui. Tuy nhiên niềm vui của chúng ta phải là niềm vui khác với những thú vui của trần gian. Thế gian vui những cái vui hời hợt bên ngoài, vui với thỏa mãn dục vọng xác thịt ăn uống say sưa, còn chúng ta vui với một niềm vui sâu xa phát xuất từ trong tâm hồn. Đó là niềm vui được hưởng ơn cứu độ, được làm con cái Chúa, được hưởng hạnh phúc đời đời, được gọi Thiên Chúa là Cha. 

Khác với dân ngoại, đời sống của người tín hữu còn phải được thể hiện ra bên ngoài bằng sự ôn hòa nhẫn nại, bằng sự tin tưởng cầu nguyện và không ngừng tạ ơn Thiên Chúa. Điều này có nghĩa rằng dù khi vui cũng như khi buồn, dù thành công hay thất bại chúng ta vẫn được mời gọi nhận ra bàn tay của Thiên Chúa đang điều khiển cuộc đời chúng ta.

Ngày nay vật chất và các lối sống hưởng thụ đang tấn công người tín hữu, đang bào mòn và có nguy cơ làm lung lạc đời sống đức tin của chúng ta. Nhiều người lấy lý do: có thực mới vực được đạo, họ đã đặt của cải vật chất ở trên Thiên Chúa, biến của cải vật chất trở thành thần linh và là mục đích cuộc đời của mình. Nhiều người chỉ còn biết tìm tiền bạc của cải và gạt Thiên Chúa qua một bên. Trong bối cảnh ấy chúng ta được mời gọi tin vào tình yêu và lòng thương xót của Chúa, Đấng quyền năng quan phòng và an bài mọi điều tốt lành cho con người. Việc làm chứng cho lòng thương xót Chúa, không chỉ là những lời kinh đọc trên môi, mà phải được thể hiện qua việc cử hành mỗi ngày, tức là cùng nhau cử hành thánh lễ và các bí tích. Vì thánh lễ và các bí tích là nơi chúng ta đón nhận lòng thương xót Chúa. Khi ý thức và tích cực siêng năng tham dự thánh lễ và rước lễ mỗi ngày là chúng ta đang đón nhận lòng xót thương và cùng với mọi người chúng ta làm chứng cho tình yêu của Chúa. Người đời sẽ không thể đụng chạm được lòng thương của chúng ta, họ chỉ có thể cảm nhận qua thái độ yêu thương của chúng ta mỗi ngày.

Trong giờ phút đầu năm xum họp nơi đây để tạ ơn Thiên Chúa và để cầu xin ơn phúc lành và sư bình an cho năm mới. Trong Năm Thánh Lòng Thương xót Chúa, xin Chúa đổ tràn lòng thương xót xuống trên chúng ta và biến chúng ta trở thành hiện thân lòng thương xót của Chúa cho anh em. Amen.
 
 
BIẾT ƠN TỔ TIÊN – ÔNG BÀ CHA MẸ
(Mùng 2 Tết)

Kính thưa quý OBACE, tết là dịp mọi người, dù đi làm ăn nơi phương xa cũng thu xếp để kịp về nhà vào những ngày này để xum họp gia đình. Dọc quốc lộ trong những ngày vừa qua, ta có thể thấy được sự khao khát trong ánh mắt của anh chị em công nhân chờ đón những chuyến xe cuối năm đề trở về nhà. Chính vì khao khát bằng mọi giá phải có mặt ở nhà dịp tết mà họ chấp nhận bị nhồi nhét trên những chiếc xe chật chội cũ kỹ. Trở về nhà trong dịp đầu năm là dịp về với gia đình, về với mẹ cha cội nguồn, dù có nhiều người cha mẹ ông bà đã không còn, nhưng họ vẫn muốn trở về ngôi nhà tổ, nơi ông bà cha mẹ đã từng sinh sống để thắp lên một nén nhang để bày tỏ tấm lòng thành của con cháu biết ơn tổ tiên.

Giáo Hội đã dành ngày mồng hai tết để dạy chúng ta bày tỏ lòng biết ơn đối với bậc sinh thành dưỡng dục, nhớ đến cội nguồn của mình những người còn sống và những người đã khuất. Đã từ lâu do cách sống và giải thích sai của người có đạo, khiến cho nhiều người ngoại đạo nghĩ rằng những người Công giáo là những người bất hiếu, không thờ cúng ông bà tổ tiên. Chúng ta nghĩ thế nào khi người ngoại trách chúng ta như thế ? Chúng ta cần phải sửa lại cách sống thế nào để giải thích cho mọi người về giáo lý của đạo chúng ta?

Người công giáo có được “thờ cúng ông bà tổ tiên” hay không? Tức là, cúng giỗ ông bà có được phép hay không? Thưa thờ cúng ông bà là một bổn phận thảo hiếu buộc tất cả mọi người có đạo cũng như không có đạo. Việc thờ cúng ông bà hoàn toàn khác với việc thờ phượng Thiên Chúa. Thờ cúng ông bà là đòi buộc của đạo làm con, đạo làm người. Đạo làm người, đạo hiếu là đạo đức căn bản trong đời sống nhân bản của con người. Ai không chu toàn bổn phận của đạo hiếu, thì không thể chu toàn đạo nào khác được. Vì thế việc thờ cúng, giỗ chạp là việc bổn phận phải làm của mọi người, còn cách thức làm như thế nào thì tùy thuộc vào tập tục văn hóa của mỗi vùng, mỗi gia đình.

Đối với người Công Giáo, việc thờ cúng tổ tiên và chu toàn đạo hiếu, là đòi buộc của giới răn thư bốn: Hãy thảo kính cha mẹ. Trong mười giới răn của đạo Chúa, ba giới răn đầu là những đòi buộc bổn phận đối với Thiên Chúa. Bảy giới răn sau là những đòi buộc trong tương quan đời sống con người. Giới răn thứ bốn đứng đầu trong nhóm bảy giới răn này. Điều đó cho thấy bổn phận thảo kính cha mẹ là bổn phận đầu tiên của con người đối với nhau. Khi xúc phạm đến giới răn thứ bốn này, thì cũng là trọng tội trước mặt Thiên Chúa và là xúc phạm trực tiếp đến chính Thiên Chúa.

Vì thế ngày mồng hai tết các bài đọc nhắc cho chúng ta về những đạo lý và bổn phận căn bản của con người đó là thảo hiếu biết ơn ông bà cha mẹ, những người còn sống và đã qua đời. Sách Huấn Ca đã nhắc rằng: Chúng ta hãy ca tụng các bậc tiền nhân, có những người đã ra đi mà không được con cháu nhớ đến nữa, nhưng có những người vẫn còn lưu danh cho hậu thế vì công phúc của họ đã để lại cho con cháu. Người Việt Nam nói rằng: Cha mẹ hiền lành để đức cho con, nhiều người vẫn tin rằng họ đang được hưởng phúc lộc của ông bà. Như thế, trong chúng ta ai cũng được thừa hưởng phúc lộc từ nơi cha mẹ ông bà của mình, ai cũng đang mang trong mình một món nợ ân tình của mẹ cha.

Kể sao hết được những món nợ ân tình ấy: Trước hết chúng ta đang mang trong mình dòng máu và sự sống của cha mẹ. Thiên Chúa đã cho cha mẹ cộng tác với Ngài trong việc sinh ra chúng ta, trao tặng cho chúng ta sự sống. Vì thế món qùa sự sống mà mỗi người đang có là từ Thiên Chúa được trao qua mẹ cha. Vì vậy ơn sinh thành là ơn trời biển mà phận con cái không sao có thể đáp đền cho cân xứng. Kế đến là công dưỡng dục và tình yêu thương cha mẹ dành cho con cái. Chính vì tình yêu thương, vì lo cho con cái có cơm ăn áo mặc mà cha mẹ phải lặn lội vất vả sớm hôm: Kể sao hết những nỗi nhọc nhằn người cha phải chịu, đong sao được những giọt mồ hôi vất vả của mẹ cha; kể sao hết những tháng ngày vất vả của người mẹ, chín tháng cưu mang, ba năm bú mớm và cả một đời yêu thương con. Những lúc con ốm con đau, những khi con đói vì khát sữa, những đêm con quấy vì mọc răng biết lẫy, là những đêm mẹ cha mất ngủ. Để nuôi con khôn lớn nên người bằng anh bằng em thì người mẹ đã phải tần tảo một nắng hai sương thân cò lặn lội sớm hôm; người cha phải còng lưng vất vả lo cho con có cái áo quyển vở đến trường, và bao nhiêu nỗi nhọc nhằn khác nữa.

Vì thế trong thư gửi cho cộng đoàn Ephêso, Thánh Phaolô khuyên nhủ mọi người: Hỡi những bậc làm con hãy vâng phục cha mẹ trong Chúa, hãy thảo kính cha mẹ, đó là giới răn thứ nhất kèm theo lời hứa: để ngươi được phần phúc và sống lâu trên địa cầu. Điều đó có nghĩa là Thiên Chúa chúc lành và ban ơn cho những ai biết thảo hiếu với cha mẹ ông bà mình. Yêu mến và kính trọng cha mẹ ông bà bằng việc vâng nghe những lời dạy bảo của các ngài. Vì cha mẹ là người thương chúng ta nhất và có kinh nghiệm nhiều hơn chúng ta, nên lời dạy bảo của các ngài là những lời dạy bảo khôn ngoan. Yêu mến kính trọng các ngài khi về già, khi sức khỏe và trí khôn của các ngài giảm sút, hãy kính trọng và thông cảm, phục vụ chăm sóc cho các ngài. Vì khi xưa chúng ta còn bé, cha mẹ cũng đã thông cảm, đã ân cần săn sóc chúng ta từng miếng ăn giấc ngủ như vậy. Khi cha mẹ qua đời hãy nhớ đến cha mẹ bằng việc đọc kinh cầu nguyện dâng lễ cho các ngài. Vì khi xưa các ngài cũng đã đêm ngày cầu nguyện và âm thầm hy sinh cho chúng ta. Đừng bao giờ tỏ ra vô lễ bất hiếu với mẹ cha, đừng bao giờ để tuổi già của mẹ cha phải buồn tủi vì những lời nói hay cử chỉ coi thường xúc phạm.

Cuối cùng là mỗi người hãy sống thảo hiếu hết lòng, đừng nại vào bất cứ lý do gì để từ chối mẹ cha, từ chối bổn phận phụng dưỡng các ngài. Hãy làm tất cả những gì có thể để các ngài hưởng một tuổi già hạnh phúc. Mỗi người chỉ có một mẹ một cha mà thôi, đừng để tuổi già của các ngài phải rơi nước mắt vì tủi nhục, vì con cháu bỏ bê đùn đẩy cho nhau. Những người Do Thái ngày xưa họ đưa ra một điều luật vô trách nhiệm đối với cha mẹ và đã bị Chúa Giêsu cảnh cáo. Trong khi Chúa đòi phải thảo kính cha mẹ, thì những thày luật sĩ lại dạy họ rằng: nếu ai tuyên bố với cha mẹ rằng những của tôi có để giúp cha mẹ đã được dâng cho Thiên Chúa rồi, thì không còn phải giúp cha mẹ nữa. Chúa Giêsu đã không chấp nhận thứ tục lệ ấy, vì nó đi ngược lại với đạo làm người và đi ngược lại giới răn Thiên Chúa. 

Thưa quý OBACE, ngày tết là ngày của gia đình, là ngày đoàn tụ, trở về với cội nguồn, song ngày nay dường như nét đẹp văn hóa này đang bị mai một bởi cuộc sống kinh tế và lối sống thực dụng. Nhiều gia đình đã vì đồng tiền, tấc đất khiến con cái hỗn láo với cha mẹ, anh em đánh lộn chửi bới nhau, không nhìn mặt nhau. Nhiều gia đình ngày tết không thể tổ chúc được bữa cơm chúng xum họp ông bà cha mẹ con cháu; nhiều những cảnh con cái bất hiếu chửi bới khinh thường cha mẹ đang xảy ra chung quanh mà chúng ta có thể chứng kiến. Tất cả những điều ấy đang làm tổn thương các gia đình, làm đổ vỡ các tổ ấm và nguy hiểm hơn nữa là nó đang tạo ra những gương xấu cho các thế hệ trẻ sau này. 

Các bậc làm cha mẹ hãy cố gắng để vun đắp cho gia đình mình thực sự trở thành một tổ ấm yêu thương là nơi mọi thành viên có thể cảm nhận được sự nâng đỡ chia sẻ và cảm thông. Đừng vì mải mê lo tìm kiếm cơm áo gạo tiền mà quên tìm hạnh phúc cho gia đình, đừng biến gia đình mình trở thành một nhà trọ sáng đi tối về, đừng để cho khó khăn cuộc sống cướp đi tiếng cười tiếng nói trong gia đình. Các bậc làm cha mẹ đừng để cho rượu chè, cờ bạc, số đề, làm cho gia đình mình tan nát, làm con cái hoảng sợ, trái lại hãy dùng tình yêu thương, lòng đạo đức để vun đắp hạnh phúc và sự ấm cúng cho gia đình.

Còn các bậc làm con, hãy hết lòng yêu mến, kính trọng cha mẹ mình, đừng để cha mẹ đã khổ sở nhọc nhằn vì cơm áo, lại phải khóc thầm khóc vụng vì ta. Hãy góp phần làm cho gia đình thêm hạnh phúc bằng việc siêng năng học tập và làm việc để chia sẻ gánh nặng với cha mẹ, trở thành những người con ngoan và đạo đức để làm yên lòng mẹ cha và để cho tuổi già các ngài được vui trọn vẹn. Amen
 
 

Tác giả bài viết: Lm. Giuse Đỗ Đức Trí

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn