Dòng Thánh Tâm Huế, Việt Nam Online

Tháng 11...! Chút suy tư về kiếp nhân sinh…

Thứ tư - 01/11/2017 19:23
CSC - Mỗi khi tháng 11 đến, nhìn dòng người tấp nập viếng mộ người thân, nhìn những làn khói hương trầm mờ ảo trong làn gió, và với những khuôn mặt hiện lên bao nổi niềm, tôi bùi ngùi lặng mình suy nghĩ về kiếp nhân sinh…!

28309192350 c17a280e14 o

Tháng 11 – Những cơn mưa bất chợt, những cánh chim cuối cùng di cư, những ánh nắng cuối thu dần tắt lịm, cơn gió thu nhè nhẹ thôi bay nhường chỗ cho tiết đông giá lạnh đang về. Đông sang, với những cơn gió nhẹ lướt qua, cái rét đầu mùa, cái rét mong manh như tâm hồn vương vấn chút cô đơn, hay trầm tư với nhịp sống vội vã...?  Tháng 11 - Với những bài thánh ca buồn vô tận như những lời ai oán khóc than được thốt lên từ tận cõi lòng đất sâu thẳm; Nơi sự sống chỉ thay đổi mà không mất đi, nơi con người thân trần truồng sinh ra từ lòng mẹ, để rồi trở về đó cũng trần truồng…, và nơi bụi tro trở về tro bụi…!

Bước vào tháng 11, Hội Thánh không ngừng mời gọi con cái mình hướng lòng về các linh hồn nơi luyện ngục. Hội Thánh nhắc nhớ các tín hữu sống hiệp thông với các linh hồn qua các thánh lễ, bằng lời cầu nguyện và bằng những việc lành phúc đức để cứu giúp các linh hồn…! Vì thế, mỗi khi tháng 11 đến, nhìn dòng người tấp nập viếng mộ người thân, nhìn những làn khói hương trầm mờ ảo trong làn gió, và với những khuôn mặt hiện lên bao nổi niềm, tôi bùi ngùi lặng mình suy nghĩ về kiếp nhân sinh…! Bởi đó, khi cầu nguyện cho các linh hồn, có lẽ cũng là lời cảnh tỉnh tôi và mỗi chúng ta ý thức cầu nguyện cho chính mình, cho những yếu đuối tội lỗi của kiếp tro bụi, rồi một mai cũng trở về bụi tro…

Tháng 11 lại về…! Trong không gian yên tĩnh, tôi lặng mình nghe lại ca khúc: “Từ Chốn Luyện Hình”,của Linh mục nhạc sĩ Kim Long. Tôi thả hồn theo lời ca thánh thót, du dương đến sâu lắng. Bất chợt, lời ca:“Từ chốn chốn luyện hình u tối, vọng tiếng bao linh hồn khóc than...” làm cho tôi bừng tỉnh. Những ca từ đó như một lời than thở, van  xin da diết của một ai đó gợi lên và  xoáy sâu vào trái tim tôi...  Tôi lắng đọng, miên man theo dòng suy nghĩ về kiếp người. Và rồi tôi thiết nghĩ, đó không chỉ là lời kêu van thống thiết của những linh hồn đang ở luyện ngục, mà còn là lời khóc thương cho tôi, cho mỗi chúng ta vì những tháng năm lấm lem bụi đời chất chứa những lỗi lầm...

Thật vậy, đời sống con người như cánh bèo trôi, như ngọn cỏ, như bông hoa nở trên cánh đồng, để rồi chỉ một cơn gió thoảng cũng đủ làm nó biến đi…Tuy nhiên, sống ở đời, con người vẫn cứ mãi mê rong ruổi với dòng đời xuôi ngược, bôn ba với cuộc sống mưu sinh thường ngày... để rồi, bi đát thay: ba tấc đất mới thật là nhà...! Đó là quy luật nghiệt ngã của kiếp nhân sinh không loại trừ một ai. Điều đó đã được tác giả sách Thánh Vịnh khẳng định:“Nào phàm nhân sống mãi được sao, mà chẳng phải đến ngày tận số? Kìa thiên hạ thấy người khôn cũng chết, kẻ ngu đần dại dột cũng tiêu vong, bỏ lại tài sản mình cho người khác… Dù sống trong danh vọng, con người cũng không thể trường tồn; thật nó chẳng khác chi con vật một ngày kia phải chết.”

Thế nhưng, nhân loại này không phải là bài ca bi thảm của cuộc đời chóng qua, nhưng là bản trường ca tình yêu và niềm hy vọng hồng phúc của Thiên Chúa với con người. Quả thật,con người sinh ra với quy luật thân xác trở về bụi tro, trở về với nguồn gốc nơi mình sinh ra, nhưng không có nghĩa chết là hết, mà là trông đợi vào sự tái sinh trong ngày cánh chung. Thiết nghĩ, nếu con người chết là hết mà không mang một ý nghĩa gì, thì “nó chẳng khác chi con vật một ngày kia phải chết”(Tv 49,13), như bông hoa ngọn cỏ chỉ một làn gió làm tan biến, để rồi nơi nó mọc không còn mang vết tích. Dù mang thân phận hư vô chóng qua, nhưng mỗi chúng ta được “Chúa Trời sẽ chuộc mạng tôi, gỡ tôi ra khỏi quyền lực âm phủ”(Tv 49,16).  Chính nhờ lòng từ bi thương xót của Thiên Chúa, thân xác tro bụi của chúng ta sẽ phục sinh để được chiêm ngưỡng vinh quang Ngài, và cùng với các Thánh, các thiên thần ca vang tình Chúa yêu.

Quả vậy, một vĩ nhân nào đó đã từng nhận định: Chúng ta không thể thay đổi được hướng gió, nhưng có thể thay đổi được cột buồm. Cũng vậy, chúng ta không thể thay đổi được quy luật nghiệt ngã của kiếp nhân sinh - bụi tro phải trở về tro bụi, nhưng chúng ta có thể thay đổi được lối sống để khỏi chết đời đời. Như xưa tác giả sách Thánh Vịnh đã diễn tả niềm cậy trông nơi Thiên Chúa để kêu xin ơn cứu độ của Ngài với lời nguyện xin tha thiết: Từ vực thẳm, con kêu lên Ngài, Lạy Chúa, Muôn lạy Chúa, xin Ngài nghe tiếng con. Đó là tiếng kêu “từ vực thẳm” của những người cảm nhận rõ thân phận hèn yếu tội lỗi của mình trước mặt Chúa để nài xin Ngài đoái thương cứu vớt. Nhưng đó không phải là tiếng van xin trong vô vọng mà là một lời cầu nguyện với niềm xác tín cậy trông vào lòng Chúa xót thương. Thì nay, mỗi chúng ta cũng biết khiêm nhường nhìn nhận thân phận yếu đuối của kiếp người, để trở về và cậy trông vào ơn Chúa cứu chuộc.

Và cứ thế, mỗi dịp tháng 11 quay về, đâu đó lại vang lên ca khúc “Cát Bụi” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi, ôi cát bụi mệt nhoài, bút mực nào gõ nhịp tim tôi”, và cùng với những bài thánh ca êm đềm, sâu lắng dễ làm cho lòng người xao xuyến, đầy lắng đọng... Từ đó hy vọng rằng, mỗi lần viếng mộ cầu nguyện cho người quá cố, và mỗi dịp tháng 11 quay về, mỗi chúng ta cũng biết soi lại thân phận bụi tro của mình để trở về bên Chúa, trở về với Đấng ban sự sống đời đời: “Ta là Sự Sống lại và là Sự Sống. Ai tin vào Ta , dù có chết sẽ được sống” (Ga 11,25).  Đó là lời chứng đảm bảo cho những ai tin Ngài, ngõ hầu ngày tận thế thân xác bụi đất của mỗi chúng ta sẽ sống lại để được chiêm ngưỡng vinh quang của Chúa trên nơi vinh phúc đời đời.         

Tác giả bài viết: Antôn Trần Công Đức - Đệ Tử Viện

  Ý kiến bạn đọc