Phỏng vấn ông Eugenio Borgna, giáo sư tâm thần về sự cần thiết của sự thinh lặng trong thế giới ngày nay
Mới
đây ông Eugenio Borgna, giáo sư tâm thần và là nhà văn đã cho xuất bản
cuốn sách tựa đề ”Các cảm xúc bị thương”, để trình bầy về các cảm xúc
của con người. Sau đây chúng tôi xin gửi tới qúy vị và các bạn một số
nhận định của giáo sư về vấn đề này.
Giáo sư Eugenio Borgna sinh
tại Novarra bắc Italia năm 1930 và là giáo sư dậy môn bệnh tâm thần tại
dại học Milano. Giáo sư cũng nguyên là bác sĩ trưởng tâm thần tại nhà
thương lớn tỉnh Novarra. Giáo sư Eugenio Borgna đã viết nhiều sách và
nhiều bài khảo luận về các bệnh tâm thần, và các sách của giáo sư là
loại rất được phổ biến. Như là chuyên viên về hiện tượng học, giáo sư
Borgna phản đối kiểu giải thích duy tự nhiên về các bệnh tâm thần vẫn
thịnh hành cho tới ngày nay, vì coi chúng là hậu qủa của sự không hoạt
động của các trung tâm não bộ, do đó chủ trương chữa trị người bệnh tâm
thần bằng thuốc và điện giật.
Trong số các tác phẩm của giáo sư
có các sách trình bầy thảm cảnh của người trẻ, các xung khắc của sự
hiểu biết, cấu trúc và việc hiểu biết sự điên loạn, các bộ mặt của sự
lo âu, đối thoại trong việc trị bệnh tâm thần, ý nghĩa kinh nghiệm loạn
thần kinh, sự buồn sầu, sự chờ đợi và hy vọng, vấn đề tự tử vv....
Hỏi: Thưa giáo sư tại sao các cảm xúc mà giáo sư nói tới lại bị thương tích?
Đáp:
Bởi vì các cảm xúc sâu thẳm và sáng láng nhất của con người ngày nay có
nguy cơ bị sự vội vã và thái độ trơ trẽn vô luân đảo lộn. Chúng làm cho
con người ”mất thời giờ”, chúng không sản xuất và sinh lợi ích, chúng
làm ngưng cái máy giết người cần phải thực hiện mà không dừng lại để
suy nghĩ. Các cảm xúc bị thương thường là các cảm xúc của người trẻ, bị
thái độ trơ trẽn vô luân đốt cháy. Nó thường đánh gục những ai muốn ra
khỏi các ranh giới của tính cách lý luận, mà người lớn áp đặt cho họ
một cách mặc nhiên.
Hỏi: Thưa giáo sư cần phải cho các cảm
xúc nội tâm tiếng nói. Giáo sư viết rằng các lời nói có thể là các
ngưỡng cửa bị hóa đá hay các xà lúp cứu sống con người. Thế thì khi nào
và các lời nói nào là dụng cụ cứu rỗi?
Đáp: Mgày sống của
chúng ta đầy dẫy những lời nói, nhưng chúng chỉ diễn tả những gì liên
quan tới chuyện cá nhân chúng ta và chúng trở thành các thác nước ầm ĩ.
Trái lại các lời nói sáng tạo là những lời nói nảy sinh trong chúng ta
một cách cấp bách để nói lên những gì chúng ta là, bên trong một tương
quan, và như thế chúng là các lời nói hướng tới tha nhân. Lời nói cứu
thoát chỉ là lời nói hướng tới người khác. Chỉ điều này mới giúp chúng
ta phân biệt các lời nói gây kinh hãi với các lời nói giải thoát. Thế
rồi để thiết lập một tương quan đích thực, tương quan đó phải song song
với nhau chừng nào có thể. Sự thiếu song song giữa đau khổ và niềm vui
nơi người nói và người nghe được biến trở thành ít gay gắt hơn trong
việc cảm thông, trong việc chia sẻ nỗi khổ đau của tha nhân.
Hỏi:
Thưa giáo sư, trong sách giáo sư cũng đề cập tới sự thinh lặng. Thế thì
thinh lặng cũng có thể là một cuộc đối thoại hay sao?
Đáp:
Có nhiều thứ thinh lặng. Và có một sự thinh lặng nội tâm từ nó nảy sinh
ra các lời nói mang dấu ấn của sự thinh lặng bên trong này, được hiểu
như là dấu ấn của trực giác tức thì, của việc chiêm niệm điều chính
yếu. Trong sự thinh lặng của chiêm niệm có thể tiếp nhận điều chính yếu
có thể nói với người lắng nghe chúng ta.
Hỏi: Như là bậc thầy
của sự thinh lặng giáo sư đã nhắc tới cô Etty Hillesum, một thiếu nữ do
thái đã chết trong trại tập trung đức quốc xã Auschwitz. Cô đã để lại
các thư của mình và cuốn nhật ký. Cô viết các bức thư và cuốn nhật ký
đó trong khi đức quốc xã lan tràn khắp nơi chung quanh. Hillesum viết:
”Trong tôi có một sự thinh lặng ngày càng sâu xa hơn. Các lời nói gây
mỏi mệt chỉ mấp mé chung quanh, vì chúng không diễn tả được điều gì cả”.
Đáp:
Vâng, tôi như bị sét đánh bởi cô Etty Hillesum. Những gì mà cô đã để
lại cho chúng ta hướng chúng ta tới cõi vô tận, cõi vô tận mà chúng ta
chỉ có thể tiếp nhận, nếu chúng ta thoát khỏi cái phân tích lạnh lùng
của lý trí: cõi vô tận mà chúng ta chỉ có thể sống, nếu chúng ta không
giảm lược nó vào một cái gì có thể tính toán theo nghĩa duy thực
nghiệm. Nó là cõi vô biên khiến cho chúng ta tiếp nhận được một hình
ảnh khác của thực tại: làm như thể là các lý lẽ của con tim mở ra các
chân trời rộng rãi hơn các chân trời của lý trí tính toán.
Hỏi:
Cô Hillesum đã viết về một “cái giếng rất sâu thẳm”, mà cô cảm thấy
hiện hữu trong chính mình, nơi giếng nội tâm đó cô kín múc, nhưng nó
thường bị phủ lấp bởi cát và đá sỏi”. Sự vô tận có hiện hữu thật sự
trong chính chúng ta hay không thưa giáo sư?
Đáp: Thánh
Agostino đã nói rằng ”chân lý ở trong con người nội tâm”. Trong từng
người chúng ta có các suối nguồn vô tận của tình yêu thương và tình
liên đới. Các suối nguồn ấy thường bị che lấp bởi rác rưởi của thói
quen, của sự vội vã hấp tấp, của thái độ không có khả năng cầu nguyện.
Bởi vì lời cầu nguyện hệ tại điều gì nếu không phải là nơi sự thinh
lặng, đặt để chúng ta vào trong cuộc đối thoại vô tận, trong các chân
trời bất tận?
Giếng hiện hữu trong chính chúng ta, đầy tràn nước rất mát mẻ, nhưng bị ô nhiễm vì sự sợ hãi phải nhìn vào trong chính mình.
Hỏi: Như vậy thì phải làm sao để tìm lại được giếng nước đó thưa giáo sư?
Đáp:
Nếu chúng ta tin vào một vài chân trời giác quan nào đó, thì chúng ta
phải vất vả thích ứng với các mất mát, với các thất bại của chúng ta,
cả trong một viễn tượng thần bí nếu muốn. Nó tự nhiên nới rộng các biên
giới khả năng của chúng ta tham dự vào ý nghĩa của sự sống và cái chết.
Như thế phải tự lắng nghe chính chúng ta trong tận cùng thẳm con người
mình, cả trong khi gặp đau đớn và thất bại nữa. Và lắng nghe tiếng nói
của ơn thánh, bởi vì sau cùng tất cả đều là ơn thánh, như nhà văn
Bernanos đã viết.
Hỏi: Thưa giáo sư, trong trại tập trung đức
quốc xã cô Etty Hillesum đã tìm thấy niềm vui một cách phi thường, chỉ
qua ”một mảnh trời nhỏ”. Niềm vui đó là niềm vui nào vậy? Nó là cái gì
thế và bản chất của nó ra sao?
Đáp: Niềm vui của cô Etty
Hillesum là niềm hy vọng nhập thể. Tự bản chất của nó niềm hy vọng là
cái gì chưa có, nhưng lại đang chiếu soi tương lai. Trái lại niềm vui
mà chúng ta nói tới ở đây là niềm hy vọng đang hoạt động, nó không chú
ý tới ba chiều kích của thời gian là qúa khứ hiện tại và tương lai.
Niềm vui sống trong một hiện tại mà thánh Agostino gọi là hiện tại được
vĩnh cửu hóa. Trong khi hạnh phúc cần có hiện tại và tương lai, còn
niềm vui trong cái hiện tại được vĩnh cửu hóa của nó thì xóa bỏ cả dấu
vết của cái chết nữa.
Hỏi: Thưa giáo sư, trong một cuốn sách
của cha Giussani, người sáng lập phong trào Hiệp thông và giải phóng,
cha Giussani có nói tới ”những lúc chắc chắn”. Chúng là cái gì vậy?
Đáp:
Đúng như thế: cho dù hiện tại không thể nắm bắt được, lúc chắc chắn,
hiện tại của niềm vui trở thành tổng số mầu nhiệm của điều chúng ta là,
nhưng rộng mở cho vô tận. Cách đây mấy tháng tôi đã tham dự lễ khấn của
một nữ tu trẻ dòng biển đức. Khi vị Giám Mục chủ sự lễ khấn hỏi chị có
sẵn sàng từ bỏ tất cả hay không, thì tôi nhận thấy trong đôi mắt của
chị hai vực thẳm của ơn thánh và mầu nhiệm, trong một niềm vui rộng mở
cho vô tận mà các lời nói không đủ để diễn tả nổi.
Hỏi: Niềm
vui như là niềm hy vọng nhập thể. Nhưng mà thưa giáo sư đối với tín hữu
Kitô niềm hy vọng nhập thể là chính Đức Giêsu Kitô mà, có phải thế
không?
Đáp: Nó giống như trong các dịp đặc biệt, nhờ ơn
thánh một người có thể nhận được một tri giác của niềm hy vọng nhập thể
ấy. Ơn thánh của niềm vui tràn đầy: vì thế khi cô Etty Hillesum bị dẫn
tới trại tập trung đức quốc xã ở Auschwitz, cô trông thấy bóng tối và
cái chết bị xé rách ra.
Linh Tiến Khải -------------------------------- (Theo VietCatholic News (Avvenire 30-9-2009))