Bố ơi, im lặng mãi sao bố? 15.01.2010 07:16
Bố ơi, Vậy là Bố đã quyết định im lặng khi mọi người trong nhà lên tiếng. Bố đã quyết định âm thầm cắn răng chịu đựng khi chúng con đang đau lòng và buồn khổ vô cùng. Bố ơi, chúng con yêu quý Bố và vì lòng yêu kính đó mà chúng con càng xót xa khi thấy Bố vẫn lặng lẽ một mình, cúi đầu nhẫn nhục.
Chúng con còn
nhớ rất rõ ngày chúng con còn bé, Bố dạy
dỗ chúng con bằng Lời Chúa. Những ngày
đó chúng con hạnh phúc biết bao. Bố nhắc
cho chúng con Lời Kinh Thánh: “Hãy nghe
Lời Thiên Chúa hơn nghe lời người ta”,
“Đừng sợ kẻ giết được thân xác các con.
Hãy sợ Đấng có thể ném cả xác và hồn vào
hoả ngục”. Trên hết, bố nhắc chúng con
hãy can đảm sống cho Lời Chúa dù phải
chết như các tiền nhân anh hùng tử đạo.
Rồi chúng con
lớn lên. Cuộc đời với những gai chông,
những thử thách làm chúng con sợ hãi.
Nhưng khi nhìn lên Thánh Giá Chúa,
chúng con thấy an lòng. Chúng con an
lòng cả khi hàng xóm chiếm đoạt của cải
nhà mình, chúng con an lòng khi trộm
cuớp bao vây tứ bề. Bố bảo đừng lo và
cũng đừng nói gì cả, sống bình an là tốt
nhất. Nhưng rồi cái bình an vì khiếp hãi
ấy cũng mau qua, khi mình chẳng còn lại
gì thì chúng con cũng vừa lớn đủ để thấy
rằng bình an ấy là phù du, hiền lành ấy
là nhu nhược và nhẫn nhục ấy chỉ là cớ
vấp phạm cho người khác. Lúc ấy chúng
con cũng vừa hiểu ra Lời của Chúa Giêsu:
“Nước Trời chỉ dành cho người có sức
mạnh”.
Bố ơi, khi Bố im
lặng, chúng con cũng vui vì Bố không
phải lo, Bố còn được người khác ưu ái
nhiều mặt. Có một điều Bố không biết, đó
là khi Bố yên ổn và thoải mái thì Mẹ con
bị đánh bầm mặt, bị người ta bêu rếu và
bị vu oan giáng hoạ đủ điều, đến nỗi Mẹ
mất ngủ triền miên mà Bố nào có biết.
Lời Mẹ nói bị cắt xén, ý tốt của Mẹ bị
chê trách. Mẹ còn bị doạ đuổi ra khỏi
nhà Bố ạ. Và Bố cũng không biết một
điều, nếu con cái của Bố Mẹ phải chọn
một trong hai mà theo, chúng con theo
Mẹ, tất cả chúng con Bố ạ. Xin Bố tha
lỗi.
Rồi có một điều
chúng con không chịu đựng nổi nữa. Ấy là
người ta đã đập bàn thờ Chúa trong nhà
chúng ta. Họ bẻ gãy Thánh Giá Chúa Kytô.
Bố vẫn im lặng. Ngày ấy Bố dạy chúng con
“Thánh Giá là gia bảo của dòng họ nhà
mình. Chọn Thánh Giá hoặc là chết”. Cây
Thánh Giá là cây đã chuộc cho muôn dân
được rỗi, cho kẻ có tội được lòng trông
cậy, cho kẻ yếu đuối được nhờ sức mạnh,
cho kẻ khốn nạn được sự an lành. Gia
đình mình, dòng tộc mình và mọi người
đều nhờ cây Thánh Giá mà có được tất cả.
Vậy mà Bố ơi, sao Bố cũng lặng im và Bố
bảo “chỉ là chuyện đất đai của cải…”?
Không, Thánh Giá Chúa không thể là của
cải, mà là gia sản thánh thiêng muôn
đời.
Con viết cho Bố
những dòng này với nước mắt của tất cả
anh chị em con nhiều năm chưa một lần Bố
nhìn thấy và cũng chẳng ai lau khô được
cho đến ngày “Chúa sẽ lau khô nước mắt
trên mọi gương mặt”. Nhưng Bố ơi, Bố có
quyền nói mà. Bố chỉ cần nói một tiếng
thôi, chúng con sẽ được hạnh phúc hơn
nhiều. Có thể Bố sẽ gặp chút khó khăn,
có thể những buổi gặp gỡ xã giao cười
cười nói nói giả hình của hành xóm sẽ
bớt đi, nhưng chắc chắn con cái Bố, và
Mẹ nữa, sẽ an lòng và nhà ta lại hạnh
phúc hơn xưa.
Cùng với những
dòng chữ này, con xin dâng lên Chúa lời
cầu nguyện cho Bố cho Mẹ và cho cả nhà
mình. Cùng với những dòng chữ này, con
cúi mình hôn kính Thánh Giá Chúa đang bị
chà đạp phạm thánh. Cùng với những dòng
chữ này, con gửi Bố muôn vàn nước mắt
của anh chị em con.
Quang Vinh -------------------------------- (Theo thanhlinh.net) |