Giáo dục là tạo “cái chất” của con người
13.08.2009 10:35
Trọng tâm của giáo dục là con người. Mục tiêu của giáo dục là để xây dựng một xã hội “đàng hoàng” và một đất nước “to, đẹp”. Đó là hai phần rõ nét nhất của mục tiêu giáo dục. “Đàng hoàng” là điều kiện cần, gắn với xây dựng bản chất con người, liên quan đến “phần chất” của cái đầu, để con người biết thế nào là sống đúng và có trách nhiệm với nhau.
“To,
đẹp” là điều kiện đủ, liên quan đến phần đào tạo kỹ năng, tinh luyện
cái tay, để mọi cá nhân trong xã hội có khả năng tạo được giá trị ngày
càng lớn hơn cho người khác, từ đó khẳng định được giá trị và chỗ đứng
của mình trong xã hội. Như
vậy có “đàng hoàng” mới có “to, đẹp”. Nói theo cách khác thì đàng hoàng
là điều kiện của đất. Đất có tốt thì cây trái mới to, đẹp, ngon, bán
được giá.
Chúng
ta thường đặt cái cày trước con trâu, quan tâm tới chuyện làm sao cho
to, cho đẹp, mà quên đặt vấn đề là để được to được đẹp thì phải cần cái
gì trước. Không những giáo dục, mà từ quy hoạch đô thị, vệ sinh thành
phố, đến làm sao để nâng tính cạnh tranh của nền kinh tế, từ chuyện to
đến chuyện nhỏ, chúng ta chưa làm được chuyện gì hoàn chỉnh, chẳng qua
là vì còn thiếu cái “cần” cơ bản: đó là điều kiện con người biết cùng
sống, cùng làm, cùng chia sẻ trách nhiệm vì cái lợi chung, để từ đó có
cái lợi riêng. Chúng
ta nâng trách nhiệm tập thể lên hàng đầu mà quên rằng, nếu cá nhân
không có ý thức trách nhiệm thì trách nhiệm tập thể chỉ là cái ô dù để
lấp liếm lỗ hổng của trách nhiệm cá nhân. Đào
tạo cái tay là chuyện dễ. Vì cái tay phục vụ tâm lý thực dụng của con
người: muốn có khả năng làm được ngay điều hay hơn, đẹp hơn, có giá trị
hơn. Đào tạo cái đầu mới là chuyện khó. Khó là vì cái đầu bao giờ cũng
thay đổi chậm hơn nhu cầu của xã hội. Chậm là vì cái đầu tự nó có những
lực cản, sức ù lì tự nhiên. Đó là chưa kể nếp cũ lâu nay phục vụ lợi
ích của một số người, mà những người này - theo lẽ tự nhiên - lại không
chấp nhận những rủi ro của đổi thay, mặc dù ai cũng biết đổi thay là
định luật tự nhiên, bất biến của vạn vật. Vấn đề giáo dục sẽ không giải quyết được, nếu chúng ta vẫn còn ngộ nhận giữa giá trị của cái tay và cái đầu.
Không
nên nhìn giáo dục qua lăng kính thực dụng là kêu gọi nhiều người tham
gia bỏ vốn kinh doanh giáo dục để làm được tốt hơn. Cách làm này có
tính thực dụng cho nên chỉ phù hợp cho những mục tiêu thực dụng, có thể
cân đo đong đếm, định giá được - đó là sứ mệnh đào tạo cái tay tức kỹ
năng. Mà kỹ năng có được từ trường học lại mang thuộc tính hàng hóa cho
nên trong việc đào tạo, càng có nhiều nguồn cung thì sản phẩm càng tốt,
xã hội càng có cơ hội để lựa chọn ai cung cấp sản phẩm gì tốt nhất cho
công việc cụ thể. Trong
khi đó, vấn đề đào tạo “cái chất” con người lại có giá trị trừu tượng,
không cân đong đo đếm được, như vậy không thể định giá được. Không có
giá thì không thể có thị trường. Không có thị trường thì không thể cổ
phần hóa! Có ép uổng thì cũng không thành. Trước
mắt, để xây dựng được một xã hội biết sống đàng hoàng, chúng ta phải
đối diện với một sự thật là sách lược giáo dục của ta nay không còn phù
hợp với nhu cầu của thời đại.
Chúng
ta đang thừa kế một di sản tư duy giáo dục hết sức thực dụng của thời
kỳ chiến tranh: người người chỉ cần biết nhìn một hướng, nghe theo một
lệnh, làm một việc. Do đó, giáo dục đặt nặng mục tiêu đào tạo con người
chính trị với những kỹ năng thực dụng, và tạm thời đặt nhẹ ưu tiên đào
tạo con người xã hội đúng nghĩa. Trong môi trường đó, đại học chỉ cần
tập trung đào tạo người để làm, chứ không cần phải biết tư duy, đặt vấn
đề.
Bộ
Giao thông vận tải có Đại học Giao thông vận tải, ngành hàng hải có Đại
học Hàng hải, Bộ Bưu chính viễn thông có Đại học Bưu chính viễn thông…
Với tài nguyên giới hạn và nhu cầu cấp bách của thời chiến, mục tiêu
giáo dục như vậy có thể đã thỏa mãn những nhu cầu ưu tiên, những điều
kiện “bất bình thường” của đất nước thời ấy.
Nhưng
thời kỳ ấy đã chấm dứt từ hơn 30 năm qua. Nếu chúng ta không “bình
thường hóa” giá trị giáo dục để đáp ứng một cách toàn diện nhu cầu
chính trị, kinh tế, xã hội, văn hóa của hôm nay thì giáo dục vẫn còn
phải tiếp tục chạy đua trên đôi chân khập khiễng. Khập khiễng thì không
chạy nhanh được, cũng không khuân vác được gì để cùng nhau xây dựng một
đất nước to đẹp hơn, cho ngày nay và ngày mai.
TRƯƠNG CHẤN -------------------------------- (Theo Tuoitre Online) |