Nghệ thuật sống của con người là nét đẹp, là sự khéo léo trong suy nghĩ cũng như hành động. Người có nghệ thuật sống là người tinh tế trong việc thể hiện nét đẹp, sự khéo léo ấy ra trong cuộc sống thường ngày. Nét đẹp, sự tinh tế ấy nơi con người vẫn đang được đề cao và phát huy qua nhiều thời.
Ngày nay, phát huy nét đẹp nghệ thuật sống nơi con người đang làm cho đời sống
con người thêm đa dạng và phong phú. Sự phong phú đó đang làm cho đời sống con
người tăng thêm ý nghĩa. Nhìn về con người, ta hãy cùng nhìn sự kỳ diệu của con
người khi sống cuộc đời như một nghệ thuật. 1. Con người có tiềm
năng sống cuộc đời như một nghệ thuật
Con người được thượng đế phú ban cho khả năng sống cuộc đời như một nghệ
thuật
Thật không quá khi nói: Con người ngay từ lúc thành thai trong
dạ mẹ đã có khả năng sống nghệ thuật. Nghệ thuật sống đơn giản nhưng sâu sắc và
tinh tế. Nghệ thuật sống của người con trong sự cưu mang của người mẹ. Trong dạ
mẹ, người con hoàn toàn phó thác nơi người mẹ và chỉ biết đáp đền tình yêu của
mẹ bằng một khả năng sống vui tươi, hồn nhiên. Chào đời, con người đã sớm
nhận thấy nơi mình một khả năng thần kỳ do Thượng Đế đặt để: khả năng hướng tới
và thưởng thức cái đẹp. Dường như cái đẹp có mãnh lực đặc biệt, nó cứ thôi thúc
con người lên đường và con người cứ đi, đi mãi. Có thể nói đó là cuộc hành trình
chinh phục cái đẹp không ngơi nghỉ. Cuộc chinh phục này, cái đẹp đã đòi một điều
kiện: người chinh phục phải sống cái đẹp ấy trứơc.
Như vậy, người chinh phục cái đẹp không phải là đi gom góp sự
đẹp mà là một sự tương quan, một đòi hỏi phải đồng cảm nhận. Thế ra, con người
không có cách nào khác để có được cái đẹp ngọai trừ việc sống cái đẹp ấy trước
đã. Tuy nhiên, con người cũng không quá khó khăn để sống. Vì khả năng sống cái
đẹp ấy, Thượng Đế đã phú ban cho ta từ đời đời. Vấn đề, ta phải thể hiện nó ra
trong cuộc sống như thế nào để tìm ra sự tương đồng. Thành ra, nghệ thuật sống
chính là phương cách tuyệt vời giúp con người chinh phục cái đẹp.
Con người sinh ra đã hướng về nghệ thuật
Nói về con người, Khổng Tử rất tinh tế khi nói: Nhân tri sơ
tính bản thiện. Sự tinh tế của Khổng Tử ở việc ông đã sớm nhận ra nơi con người
có tiềm năng về sự thiện, sự đẹp. Có lẽ xuyên suốt tư tưởng của ông, con người
được đề cập đến như một cuộc hành trình diễn tả sự thiện, một sự diễn tả ra bằng
nghệ thuật sống. Khổng Tử cho rằng: Sự thiện đã có sẵn trong mỗi người và mỗi
người hãy tùy theo cơ chất của mình mà thể hiện nghệ thuật sống đó ra. Thực
tế xã hội thời Khổng Tử cũng như bây giờ, con người đã có sự tha hóa. Sự tha hóa
do nhiều nguyên nhân. Nguyên nhân đưa đẩy khiến con người vốn có tiềm năng sống
sự thiện, giờ đây lại phải ra sức tìm về sự thiện. Con người càng ra sức tìm về
sự thiện lại càng chứng tỏ khát khao hướng tới sự thiện, càng gần với bản tính
thiện của mình. Trong quá trình ấy, con người đã cố gắng thể hiện cuộc đời ra
như một nghệ thuật.
Con người có lý trí nên hành trình sống là hành trình vươn tới nghệ
thuật
Ai cũng biết: Con người hơn con vật ở lý trí. Vì thế, lý trí cứ
thúc bách con người đi tới cùng để tìm ra đâu là ý nghĩa thực của đời người, đâu
là đích điểm của đời người... Con người từ khi biết nghĩ là biết đi tìm điều
đẹp cho mình và cho người. Nhưng xem ra chưa có ai đã thỏa mãn mà thôi tìm kiếm.
Ví dụ Augustino sau nhiều năm bôn ba tìm kiếm sự đẹp nơi trần gian đã phải thốt
lên: Con yêu Chúa quá muộn màng, ôi vẻ đẹp rất xưa mà rất mới. Vậy ra, vẻ đẹp
thực sự, vẻ đẹp tuyệt đối chỉ có ở nơi thiên giới thôi sao? Theo các nhà kinh
viện: Cuộc sống đời sau là đích điểm của con người và con người chỉ có thể thấy
được vẻ đẹp tuyệt đối ở đời sau mà thôi. Tuy nhiên, các nhà kinh viện cũng khẳng
định rằng: Cuộc sống đời sau đã được bắt đầu nơi trần gian này. Thế ra, con
người sống cái đẹp nơi trần gian là để hưởng vẻ đẹp nơi thiên giới. Như vậy,
sống nghệ thụât "Đẹp" nơi trần gian chính là hành trình để đi tới nghệ thuật
“Đẹp” tuyệt đối.
Con người có tự do lựa chọn cái đẹp
Con người còn có một khả năng đặc biệt nữa đó là tự do. Con
người tự do lựa chọn và quyết định đời mình. Tự do để đào tạo mình trưởng thành.
Tự do làm cho đời mình hạnh phúc hay bất hạnh.
Ở trong thế giới mà quan niệm về cái đẹp có nhiều cách hiểu như
hiện nay thì tự do là người bạn tốt nhất để con người lựa chọn giá trị chân
thiện mỹ. Chỉ khi con người tự do sống giá trị cao đẹp nơi mình, lúc ấy con
người mới có trách nhiệm về sự lựa chọn của mình. Như vậy, tự do vừa giúp con
người sống nghệ thuật sống, vừa là chính nghệ thuật để con người vươn tới. Khi
vươn tới tự do, con người cũng đồng thời khẳng định được mình và các giá trị nơi
mình. Thành ra, cái đẹp ở đây không còn là cái đẹp chung chung nhưng là cái đẹp
trong chính con người của chủ thể. Cái đẹp làm nên chủ thể. Cái đẹp làm cho con
người là mình với tư cách là một nhân vị, nhân cách độc đáo.
2. Sống thế nào cho ra nghệ thuật
Sống nghệ thuật là sống với chính mình, sống cho ra mình
Như trên đã nói: Con người có tiềm năng sống cuộc đời như một
nghệ thuật. Nhưng con người sống thế nào để thể hiện được nghệ thuật?
Người ta không thể chấp nhận thứ nghệ thuật chung chung. Vì
vậy, con người có nghệ thụât sống phải là người biết sống nghệ thuật. Con người
biết sống nghệ thuật, có lẽ phải biết sống với chính mình trước đã. Con người
phải thể hiện nghệ thuật sống ấy với chính mình qua sự trân trọng mình, qua sự
khẳng định mình, tôi luyện mình, làm cho mình trở nên độc đáo. Có thể nói, con
người muốn sống nghệ thuật với người khác thì trước nhất phải có nghệ thuật sống
với mình đã. Bởi vì, con người tôi với những cá tính rất độc đáo, tôi phải tự
khám phá tôi trước đã. Con người tôi với tư cách là một nhân vị, tôi phải lo bồi
đắp cho xứng một nhân vị đã. Con người tôi với con người cụ thể, tôi lại càng
phải tôn trọng phẩm giá của tôi dù tôi bất toàn. Khi ấy, sống với mình, sống cho
ra mình mới chính là nghệ thụât sống đúng nghĩa. Nghệ thuật sống ấy mới làm cho
con người trưởng thành. Con người như thế mới là mình, mới là cá nhân độc đáo,
đáng giá trong vô vàn cá nhân. Con người biết sống nghệ thuật không phải chỉ
biết sống cho mình nhưng quan trọng còn phải biết sống trong các mối tương quan
khác.
Sống nghệ thuật sống là sống các mối tương quan
Tương quan với tha nhân Chúng ta sống là sống trong một cộng
đồng người nhất định vì thế mối tương quan với tha nhân là điều không thể thiếu.
Tuy nhiên, sống mối tương quan này như thế nào cho ra nghệ thuật đó mới là nét
đẹp cần hướng tới. Thiết tưởng trong mối tương quan này, con người trước nhất
phải sống cho ra mình đã. Sống cho ra mình để nhận ra tha nhân. Từ việc nhận ra
tha nhân mới có thể nói tới trân trọng tha nhân như họ vốn là họ. Họ với tư cách
của một nhân vị độc lập, độc đáo, đa dạng và phong phú. Dĩ nhiên trân trọng họ
cả khi họ bất toàn.
Tương quan với xã hội
Theo nghĩa nào đó, con người là một động vật mang tính xã hội.
Như thế mối tương quan con người với xã hội hẳn là rất quan trọng. Sự quan trọng
ở chính cách thế ta cư xử với xã hội. Vì chính ta làm nên xã hội và chính xã hội
cũng tác động trở lại để hình thành nên con người ta. Ở trong mối tương quan
này, con người càng phải nỗ lực hơn bao giờ hết để sống cho ra mình, sống nghệ
thuật sống nơi mình để tác động trên xã hội. Đồng thời, ta cũng phải ý thức xã
hội gồm những con người đang trực tiếp hay gián tiếp tác động trên ta để ta có ý
thức, cách thế thể hiện, ứng đáp cho phù hợp.
Tương quan với tự nhiên
Tự nhiên vốn là người bạn rất tốt của con người nên việc ứng
đáp lại người bạn tốt này cũng là việc rất quan trọng. Đây là nghệ thụât sống mà
chỉ khi sống con người mới cảm ra, mới biết cách nên gần gũi thiên nhiên. Chỉ
khi con người sống, con người mới hiểu được thiên nhiên và được thiên nhiên là
người bạn thân thiết hỗ trợ song hành.
Tương quan với Đấng Siêu Nhiên
Siêu Nhiên mà con người phải biết nghệ thuật sống mà đối đáp ở
đây là chính Đấng Tạo Hóa. Ai trong chúng ta cũng hơn một lần nghiệm ra quyền
năng và tình yêu của Tạo Hóa. Nhưng Con người sống làm sao thể hiện được nghệ
thuật sống với Đấng Tạo Hóa mới là điều cốt thiết. Dĩ nhiên con người chẳng xứng
đáng để đáp lại. Nhưng không vì thế mà con người được phép xem thường. Thành ra,
thiết nghĩ có lẽ con người nên sống là mình trong mối tương quan với anh chị em
với vạn vật mà Tạo Hóa ban cho. Con người sống nương theo ý của Tạo Hóa, theo
khát vọng tự nhiên Tạo Hóa đặt để… khi hành xử như thế là con người đáp lại Tạo
Hóa cách nghệ thuật rồi.
Sống nghệ thuật là sống hướng thượng
Con người sinh ra không phải chỉ để dành cho những đòi hỏi bản
năng, cũng không phải ở chỗ con người thỏa mãn được nhiều nhu cầu. Song, con
người được mời gọi hướng lên những thực tại Siêu Việt.
Thực tại Siêu Việt đó vẫn có, vẫn đang tồn tài bên ta và đang
chi phối đời sống chúng ta. Ngày ngày, con người vẫn không ngừng đi tìm ý nghĩa
cuộc đời. Cõi tâm linh nơi con người vẫn không ngừng thúc bách con người hướng
lên trời cao về với cõi vô biên, bất tử. Phải nhận rằng: Từ thế giới Siêu Việt
mà con người được gợi hứng sống. Nhờ thế giới Siêu Việt, con người khám phá ra
giá trị đích thực đời mình. Nhờ thế giới Siêu Việt, con người nhận ra mối tương
quan của mình với anh chị em. Nhờ hướng lên thế giới Siêu Việt, con người ý thức
được giá trị làm người của mình… Trong thế giới Siêu Việt, con người ý thức
được vai trò của thế giới Siêu Việt trong đời sống của mình. Nhờ thế giới Siêu
Việt, con người cũng được trở nên siêu việt.
Như vậy, chính khi ưu tư về ý nghĩa đời mình, ưu tư về mối
tương quan với tha nhân và với Tạo Hóa, con người lại không ngừng được mời gọi
sống hướng nên cõi Tuyệt Đối, hướng lên những giá trị cao đẹp nơi Trời
Cao. 3. Sống nghệ thuật để cứu chuộc thế giới
Sống nghệ thuật sống để cứu mình
Con người sống nghệ thuật trước hết là sống cho ra mình. Như
vậy, khi con người sống cho ra mình cũng đồng nghĩa con người đang sống theo
những nguyên lý đẹp mà Tạo Hóa tác thành, đăït để. Con người sống hòa hợp với
chính mình, hòa hợp với những nguyên lý tạo hóa đã đặt để thì hẳn nhiên đã hạnh
phúc rồi. Thành ra có nói: Con người sống nghệ thuật sẽ cứu được mình có lẽ cũng
không sai. Bởi vì, khi con người sống với ý thức cao nhất, với sự trân trọng
mình, trân trọng vạn vật thì con người đang giúp mình hoàn thiện mình. Con người
đang làm đúng trách nhiệm của mình. Và chắc chắn, con người sẽ tránh được những
bất trắc ... cứ thế, con người đang từng bước cứu mình khỏi hư đi.
Sống nghệ thuật sống để sống cho tha nhân
Con người sống nghệ thuật không phải thứ nghệ thuật chung chung
nhưng là nghệ thuật vì con người. Vì thế, nghệ thuật không gì khác hơn là nghệ
thuật sống vì tha nhân. Vì tha nhân mà hành động. Đi tới cùng, nghệ thuật sống
là để sống cho tha nhân. Và sẽ không quá khi nói: Con người biết sống nghệ thuật
sống có thể cứu được tha nhân, cứu tha nhân khỏi sự ích kỷ, khỏi tang thương,
khỏi hư mất... Thực tế, con người sống cao đẹp đã có tác động rất lớn đến người
xung quanh. Con người sống cao đẹp đã có sức lay động lương tâm kẻ chai lì. Con
người sống đẹp có thể khiến kẻ xấu bỏ đường tội lỗi về với đường lành. Con người
sống tốt có thể khiến người chưa tốt trở nên hoàn thiện...
Sống nghệ thuật để đưa nhân loại đến chân thiện mỹ
Con người luôn khao khát cái đẹp và dễ dàng rung động trước cái
đẹp, từ những rung động đó, con người có thể nhận ra chính mình cũng như nhận ra
giá trị của thế giới xung quanh. Vì vậy, ta có quyền tin giá trị của nghệ thuật
sống có khả năng đưa nhân loại cũng như thế giới về với chân thiện mỹ. Ta có
quyền tin nghệ thuật sống sẽ đưa con người vượt lên trên chiến tranh, hận thù,
tang tóc... Ta cũng cần tin, nghệ thuật sống có đủ sức mạnh để chúng ta cải hóa
thế giới.
Như vậy, ta có quyền tin vào con người, tin vào tiềm năng sống
cuộc đời như một nghệ thuật nơi mỗi người. Chính khi tin thì cái đẹp lại là chìa
khóa mở cửa mầu nhiệm và là tiếng mời gọi ra vươn lên cao. Đó cũng là tiếng nói
mời gọi ta cảm nếm thế giới và mơ về tương lai.
KẾT LUẬN Cuối cùng, con người sống nghệ
thuật chính là cách cụ thể tiềm năng sống nét đẹp mà Thượng Đế đã đặt để nơi mỗi
người. Để được thế, con người phải biết mình, biết người. Con người phải biết
khám phá bản thân, biết dùng nó đúng chỗ, đúng lúc, đúng khả năng và khuynh
hướng riêng của nó. Con người phải biết tạo cho mình một thế đứng, xác định cho
đời mình một mục tiêu, chọn cho đời mình một lý tưởng. Có như vậy, chúng ta mới
có nhiều khả năng sống cuộc đời như một nghệ thuật. Ước mong sao nghệ thuật
thiên phú trong con người mỗi chúng ta được chúng ta thực sự quan tâm trân trọng
và làm cho nó triển nở. Chính khi, ta làm cho đời ta triển nở là ta đang tiến
tới giá trị thật của đời người. Chính khi, ta làm cho đời ta triển nở là ta đang
làm cho phẩm giá con người trở nên đúng nghĩa và xứng với phận người được kêu
gọi bước về nguồn nghệ thuật tuyệt đối nơi Thiên Chúa.